Sách Thánh Vịnh

Thánh Vịnh 137

Trên bờ sông Ba-by-lon

1 Bờ sông Ba-by-lon, ta ra ngồi nức nở mà tưởng nhớ Xi-on;

2 trên những cành dương liễu, ta tạm gác cây đàn.

3 Bọn lính canh đòi ta hát xướng, lũ cướp này mời gượng vui lên: “Hát đi, hát thử đi xem Xi-on nhạc thánh điệu quen một bài!”

4 Bài ca kính CHÚA TRỜI, làm sao ta hát nổi nơi đất khách quê người?

5 Giê-ru-sa-lem hỡi, lòng này nếu quên ngươi, thì tay gảy đàn thành tê bại!

6 Lưỡi xướng ca sẽ dính với hàm, nếu ta không hoài niệm, không còn lấy Giê-ru-sa-lem làm niềm vui tuyệt đỉnh của tâm hồn.

7 Lạy CHÚA, xin nhớ lại ngày Giê-ru-sa-lem thất thủ, để trừng phạt con cái Ê-đôm. Ngày ấy chúng reo hò: “Phá nó đi, phá cho bình địa.”

8 Gái Ba-by-lon hỡi, đồ trời tru đất diệt! Phúc thay người xử lại với mi, như mi đã xử với ta!

9 Phúc thay người bắt những con thơ của mi mà đem đập vào đá.